Vatican tuyên bố đã kiên quyết bác bỏ đề xuất của các giám mục Đức về việc cho phép giáo dân giảng lễ trong các Thánh lễ.
Một thông cáo báo chí từ Bộ Phụng Tự và Kỷ Luật Bí Tích ngày 23 tháng 6 đã truyền đạt tin tức về phản hồi của Tòa Thánh đối với yêu cầu từ Hội đồng Giám mục Đức, gọi tắt là DBK, trong đó đề nghị trao cho giáo dân những quyền thường chỉ dành cho giáo sĩ. Theo bỏ phiếu và yêu cầu của DBK, giáo dân sẽ có quyền "trong những trường hợp đặc biệt" để giảng lễ trong Thánh lễ.
Cuộc bỏ phiếu của DBK về vấn đề này diễn ra vào ngày 26 tháng 2, ngay sau khi Giám mục Heiner Wilmer SCJ được bầu làm chủ tịch mới của DBK, và yêu cầu của họ đã được gửi đến Vatican vào ngày 30 tháng 3.
Nhưng khi bác bỏ lời thỉnh cầu đó, Bộ Phụng vụ và Kỷ luật các Bí tích đã viết rằng "kỷ luật hiện hành không thể được miễn trừ bằng một sắc lệnh đặc biệt, vì việc dành bài giảng cho linh mục hoặc phó tế không chỉ là một quy tắc kỷ luật đơn thuần mà còn xuất phát từ bản chất của phụng vụ".
Bộ Phụng Tự và Kỷ Luật Bí Tích của Vatican, do Hồng Y Arthur Roche đứng đầu, cho biết thêm rằng bài giảng trong Thánh lễ cấu thành "một phần không thể thiếu của Phụng vụ Lời Chúa, gắn liền mật thiết với việc công bố Tin Mừng, và là sự thực thi quyền giảng dạy được giao phó cho các thừa tác viên được thụ phong qua Bí tích Truyền chức Thánh".
"Việc công bố Lời Chúa trong nghi thức phụng vụ không thể tách rời khỏi sứ mệnh được lãnh nhận một cách bí tích và khỏi sự hiệp nhất ràng buộc Lời Chúa và Bí tích trong Thánh lễ Thánh Thể".
Ngay sau đó, DBK đã công bố toàn văn bức thư của Tòa Thánh, đề ngày 17 tháng 6. Được ký bởi Hồng Y Roche, bức thư lưu ý rằng vấn đề được nêu trong yêu cầu đã "được Giáo huấn của Giáo hội nhiều lần khẳng định lại, đặc biệt là trong Thông tư Redemptionis Sacramentum (số 64–66), trong đó loại trừ rõ ràng khả năng các tín hữu giáo dân có thể giảng lễ trong Thánh lễ, ngay cả dưới một danh xưng khác".
Hướng dẫn đó nêu rõ rằng nếu linh mục không tự mình giảng lễ, ngài "có thể giao việc giảng lễ cho một linh mục đồng tế hoặc đôi khi, tùy theo hoàn cảnh, cho một phó tế, nhưng không bao giờ được giao cho một giáo dân".
Đức Hồng Y Roche nói thêm: "Đối với linh mục, việc chuẩn bị và thuyết giảng là một phần không thể thiếu trong chức vụ và đời sống tâm linh của ngài, và không thể tách rời khỏi chúng."
Đức Hồng Y cũng bác bỏ khả năng phân biệt một cách chính thức giữa bài giảng của linh mục và bài thuyết giảng của giáo dân trong bối cảnh này, giải thích rằng "xét theo những cân nhắc này, sự phân biệt được đề xuất giữa một 'bài giảng'" và một hình thức thuyết giảng khác là không thể chấp nhận được vì "vị trí được đề xuất – ngay sau Phúc Âm – và chức năng được thực hiện về cơ bản tương ứng với chính bài giảng".
Thay vào đó, Đức Hồng Y Roche nhấn mạnh rằng sự tham gia của giáo dân vào đời sống Giáo hội cần phù hợp với vị trí của họ, cho phép linh mục duy trì nhiệm vụ bí tích của mình. Những vai trò của giáo dân có thể bao gồm "tham gia vào việc chuẩn bị bài giảng và các hình thức giáo lý và truyền giáo khác". Theo Roche, sự tham gia của giáo dân vào các hoạt động như vậy "làm phong phú thêm cho chính các thừa tác viên được thụ phong, đồng thời tôn trọng vai trò tương ứng phù hợp với từng giai đoạn đời sống".
Việc giảng đạo bởi giáo dân bị nghiêm cấm tuyệt đối theo Điều 767 triệt 1 của Giáo luật, quy định rằng: "Trong các hình thức giảng đạo, bài giảng, vốn là một phần của chính phụng vụ và dành riêng cho linh mục hoặc phó tế, là hình thức quan trọng nhất; trong bài giảng, các mầu nhiệm đức tin và các quy tắc của đời sống Kitô giáo phải được giải thích từ Kinh Thánh trong suốt năm phụng vụ."
Một bài bình luận về việc giáo dân thuyết giảng, được ban hành năm 2001 bởi chủ tịch Hội đồng Giám mục Hoa Kỳ lúc bấy giờ, Giám mục Wilton Gregory, đã nêu rõ lệnh cấm này và giải thích thêm:
" Khi quy định việc giảng đạo của giáo dân, giám mục giáo phận không bao giờ được phép bỏ qua quy tắc dành bài giảng cho các thừa tác viên có chức thánh (điều 767, triệt 1; xem Ủy ban Giáo hoàng về Giải thích chính xác Bộ Giáo luật, ngày 26 tháng 5 năm 1987, trong AAS 79, 1249). Việc giảng đạo của giáo dân không được diễn ra trong Thánh lễ vào thời điểm dành cho bài giảng."
Tuyên bố của Vatican sẽ là một đòn giáng mạnh vào các giám mục Đức và chủ tịch mới của họ, Giám mục Wilmer, người đã đích thân ủng hộ hầu hết các đề xuất cấp tiến được đưa ra tại hội nghị.
Việc ngài được bầu làm chủ tịch vào thời điểm đó được xem là một tín hiệu rõ ràng gửi đến Rôma về ý định của DBK, bản thân tổ chức này đã tham gia đối thoại với Tòa Thánh trong nhiều năm về các vấn đề dị giáo do Con đường Thượng hội đồng của quốc gia đưa ra.
Nhưng yếu tố then chốt sẽ vẫn không thay đổi, đó là việc DBK sẽ bất kể đến việc Tòa Thánh bác bỏ yêu cầu của họ như thế nào. Bằng cách tiếp tục hoạt động của các nhà thuyết giáo giáo dân một cách không chính thức và vào những dịp không thường xuyên, DBK có thể sẽ bắt đầu đạt được mục tiêu cuối cùng của mình bất chấp tuyên bố của Tòa Thánh, và những hành động của họ cho đến nay cho thấy họ không hề e ngại việc coi thường luật lệ Giáo hội.
Một khía cạnh quan trọng trong vấn đề này là liệu cuộc gặp gỡ giữa Đức Lêô và Giám mục Wilmer vào mùa xuân năm nay có đủ để thuyết phục chủ tịch DBK hiểu nguyên tắc rằng nếu Rôma đã cấm một hành động, thì họ phải tuân theo chỉ thị đó hay không.
Source:Catholic Herald